#Stats1 ul{margin:0;border:0;padding:0;height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat 0 -34px} #Stats1 li{margin:10px 0;border:0;padding:0 0 0 40px;list-style-type:none} #totalComments{height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat} #totalCount{height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat 0 -68px}

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

DỄ THƯƠNG CHƯA !


Trẻ em là những hình ảnh đẹp nhất trần gian. Dù chúng cười hay khóc, vui hay nhăn nhó, khuôn mặt trẻ thơ luôn biểu lộ cảm xúc thật mà ở người lớn chúng ta thường phải cố gắng, gọi là làm dáng để chụp ảnh.
Cũng có những em bé có năng khiếu làm người mẫu nhiếp ảnh, có những đứa trẻ xinh xắn, dễ thương từ bé, nhưng mọi trẻ em đều đáng yêu. Chúng ta không được làm đau chúng, dù chỉ bằng một cái lườm. ...

Hôm nay dậy trễ quá, điểm vội vài cái tít .


Thụt  một ván thôi mẹ sắp hô đi tắm rồi.


Mê tơi nuôn !

Không say không về nha bố ?


Rồi ! Thấy trời trăng !
Mẹ ơi, em bảo em muốn ăn kem.

Mẹ đẻ em ra mau đi, nhiều việc quá.
Ở nhà con vất vả lắm bố ạ.


Bù lúc Hai dành ăn với em nha.

Được, hoành tráng đấy!

Hết thời trọng nam khinh nữ rồi, đừng tự hào nhé  !


Nhà cháu hết tiền rồi chú ơi.

Mẹ ơi mở nước mau kẻo hết hứng.





Em kia ơi, đợi anh với.






Đứa nào dám đụng vô em !


Anh sẽ vẽ lên đầu nó.











Nghĩ tình đời thêm chán.


Những tấm ảnh trên mạng cũng cho thấy có một sự tương đồng nào đó giữa trẻ em với các con thú nhỏ.
Nhất là các chú cún. Rất dễ thương.Tiếc thay chú nhỏ đây chưa có ai đoái hoài tới, trông thật tội nghiệp!
Nhưng các bà mẹ của lũ chúng thì thật dữ dằn :
Chạm vào con vàng con bạc nhà bà là  chết với bà đấy.
                                           

Thằng hoang đàng đã về kìa, cho nó một trận thôi.




Có chú nào rảnh không, bế cháu lên coi !
( Ảnh Internet)

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

CPCĐ.số 15: GIĂNG SAO CÁC LOẠI

NHT. Khi luân chuyển file Audio trên đây đến bàn tròn Cà Phê Ca đoàn, một vài Bạn bè - nhạc sĩ, ca trưởng, người đệm đàn Phụng vụ...- đã hồi âm những góp ý tôi cho là tích cực như sau. Trước khi thuật lại những nhận định ấy, tôi xin giải thích vì sao tôi cho rằng các Bạn tôi tích cực, đó là vì tôi thấy họ tham gia chứ không phá bỏ. Hết lòng cám ơn các Bạn.
Bạn đọc sẽ tìm thấy trong những "còm" dưới đây có những ý kiến rõ ràng là  tán thành với bài nói chuyện của Đức Cha Khảm, như thư sau đây :
ĐC Khảm nói rất chí lý và ước gì lời phát biểu này cũng đến tai các vị trong BTN Saigon. Cho nên riết chúng ta làm mất đi chiều kích văn học trong thi ca mà chỉ vì đơn giản hóa vấn đề nên cho những gì trước đây viết là sai. Ai dè sửa lại nghe nó thô và mất tính chất hình tượng đâm ra bị nghèo nàn về mặt văn chương và thi ca . 
 Cũng may vẫn còn có một vị GM còn quan tâm đến điểm này và không biết ngài có nằm trong BTN để duyệt không ta? hi hi hi...
  Nhưng cũng có lá thư rất khiêm tốn, tự xét mình, đại khái nói  là viết Thánh ca mà không theo luật lệ gì hết, cũng chẳng thuộc Kinh Thánh, bạ đâu viết đó như nhạc tình ngoài đời, rồi cho rằng thế là mình bay bổng, thế là nhạc mình mang tính thi ca lãng mạn...làm tục hóa Thánh ca.
Thậm chí có thư than phiền chuyện có thật rằng  : ...vài gia đình (có người là ca trưởng CG VN) mà trên bàn thờ chỉ có tượng Đức Mẹ mà thôi. Có nhà khác thì tượng Đức Mẹ cao, đẹp đặt giữa bàn thờ, còn thánh giá nhỏ thì đặt dưới chân tượng Mẹ. Trước những bàn thờ này, mà bà con quây quần cùng hát "Trên con đường về quê mà vắng bóng Mẹ ...", nếu một người ngoại đạo nhìn vào thì có thể người ta không biết mình thờ Chúa hay thờ Mẹ. 
Với hai lá thư trên, hình như người nghe " hơi ngần ngại " khi thấy Đức Cha có vẻ nghiêng nghiêng về "tính thi ca". Quả thật là trong thời gian qua, dân viết Thánh ca cùng các Ca Trưởng chúng tôi đã phát hiện ra nhiều từ ngữ khó ưa trong một số bài Thánh Ca đã có ấn Cho Phép hát " Imprimatur", và chúng tôi đặt câu hỏi : "Vì sao ban Kiểm duyệt cho phép ?" Tôi biết anh em đang nói tới vấn đề có liên quan tới ý tưởng nằm trong bài nói chuyện của Đức Cha Khảm : Tính thi ca trong lời của một số bài Thánh ca"....Các Bạn muốn Lời Thánh ca phải thật Thánh Thiện. Đúng trước - Hay sau, ( phải theo Thần học, Tín lý, thơ thẩn tính sau!). Tôi đồng ý. Nếu như từ đầu, chị Trầm Hương viết là : "Chúa ơi, tình Ngài cao hơn Thái Sơn,"...nghe cũng ô kê đấy chứ. Tại ban Thánh nhạc để Đức Cha nghe ra rả bao nhiêu năm, mãi mới sửa, người không quen tai chữ "hơn" thôi. Nghe người bảo : "nghe nó vẫn không hay bằng ngày xưa nhỉ ",hay là "chán không chịu được", tôi cười thầm : Đúng là kiểu nhận xét đầy nghệ sĩ tính - ( Bởi thế, tạ ơn Chúa, vocation của Đức Cha Khảm không phải là ở trong ban Thánh Nhạc, hi hi !)
Tuy nhiên, cùng lúc, khi nhận được một số thư của mấy ông bạn nhạc sĩ Công Giáo tâm sự, tôi cũng cảm thông ...rớt nước mắt, và thấy bài Đức Cha nói cũng ...chí lý.
Ví dụ thư sau đây của nhạc sĩ Thế Thông :
Hi các bạn,
TT cũng có bài viết với Fanxicô vào năm 1977. Đó là bài  TÌNH YÊU THIÊN CHÚA.  Nhiều người một thời đã nêu ý kiến đề nghị cấm bài này vì chỉ vì TYTC như trăng như sao. Hì hì. Rất may mắn là các vị ....chẳng bảo sao nên nó vẫn sống.
TT
Một bài Thánh ca nổi tiếng có "tính thi ca" như Tình Yêu Thiên Chúa  đã có " tiền án"  "vào tù ra khám" như thế đấy.
Lại thêm một ý kiến táo bạo "đốc" vào như sau  :
Bài Tình Yêu Thiên Chúa mà bị cấm chỉ vì sự so sánh “Tình yêu Thiên Chúa như trăng như sao....” chắc có lẽ rất nhiều bài thánh ca trong kho phải bỏ đi hết và lúc đó chắc cũng khá nhiều bài thơ công giáo cũng phải xem xét lại á?
 Đúng thật là khi viết nhạc đời không bị gò bó vào một khuôn thước và tâm hồn cũng không bị giới hạn. Trong khi đó viết thánh ca phải vắt chân lên trán đắn đo từng lời từng chữ vì bị ám ảnh các vị có thẩm quyền sẽ xem và như tên cảnh sát rình xem mấy ông này viết có đúng thần học, tín lý và luân lý v.v... không? hi hi hi... như thế cũng là hình thức cảm xúc tự nhiên đã bị giới hạn rồi. Giống như đứa bé từ nhỏ cứ hay bị nhát ma hay hù bị mẹ mìn bắt nên tới lớn cứ bị ám ảnh sợ hãi về hình ảnh đó thì làm sao tự nhiên được?  
 Nói túm lại viết nhạc đời tha hồ bay bướm loãng moạng còn thánh ca thì được bay mà bay trong lồng thay vì bay giữa trời bao la ka ka ka... còn nếu dám to gan viết thánh ca loãng moạng chắc có ngày toi mạng luôn ke ke ke...
Còn "em" này thì không đòi hỏi gì hết. Ém coi bộ không xét Tín lý,Thần học, nhưng xét điều trọng đại hơn :
 Cám ơn chị Triều gởi cho nghe chia sẻ của DC Khảm . Cái nhìn của riêng em, em đã chia sẻ tuy biết rằng nó khác người, thậm chí sẽ bị đem ra bắn :-( .
Nếu nghĩ sâu hơn , thật ra Chúa không bao giờ bắt mình phải thế này, thế kia .Điều răn của Chúa chỉ có mến Chúa, yêu người mà thôi .
Điều răn của Chúa chỉ có thế thôi ! 
Thôi thế thì thôi, mình cũng chỉ biết lắng nghe, thật thà ghi  những  thật thà. 
Biết rằng mỗi ý kiến đều  giới hạn trong một khía cạnh, nhưng giả như vừa rồi, xóm nhà lá không sôi nổi với những từ trong Thánh ca như : "say sưa", "đê mê", "ái tình", "ân ái", mắt ngó mắt, tay trong tay".....thì tôi cũng chỉ âm thầm nghe Đức Cha giảng để tự an ủi, bởi cũng có lần bài mình, vì cho hoa cỏ, chim muông vào mà bị "phê " là ....rối đạo. Khổ nỗi, cái file mp3 này của Tuấn gửi cho đúng lúc quá.
Chả nghe ai khen nhạc mình, chỉ nghe có con bé kia  thỏ thẻ bên tai :
Em vẫn thích bài TYTC từ nhỏ ...
Em ơi, em phải ghi rõ ra là Tình Yêu Thiên Chúa của Thế Thông, để ..mừng cho anh í một cái vì đã có can đảm lấy Giăng Sao "đưa con lên cao"....mà bài ấy vẫn còn...sống.
Mời Bạn, cà phê gần nguội  rồi.....
Còn ối các loại " giăng sao" trong Thánh ca, ....Kể sao hết !
Nhạc Hải Triều cũng ....đầy ra đấy !Nhưng đừng ai xét nét rồi báo cáo lên...Trên nhé, chết mất, để cho mình  còn rong chơi, lang thang, tha thẩn thoải mái  tí chứ ! He he !

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

TÔI XIN GIỚI THIỆU

Hôm nay là Lễ kính Mình Máu Thánh Chúa.
Chớm sang "tháng Sáu trời mưa", mùa Lễ Trọng, hoa vẫn còn ngút ngát trong nhà thờ.
Thầm cám ơn chị cắm hoa, chị L..
L. rất siêng năng, âm thầm, lại khéo tay, có con mắt nghệ thuật, cắm hoa khá đẹp.
Hôm nay Chúa được bảy bình
sáu bình ở dưới tình hình hơi đông...
Không biết Chúa có ngộp thở ?
Chắc không sao, vì đó là tấm lòng con cái dâng lên, hoa tươi, lòng thành, xin Chúa vui nhận.
Những dịp lễ Trọng, trong các nhà thờ vẫn thường đầy hoa đẹp như trong ảnh chụp trên đây.
Rất trang trọng, rất hoành tráng (dùng chữ này là nhiễm nặng mất rồi...)
Có điều lạ lắm, sáng nay trên một lẵng hoa có gắn một bảng chữ. Nho nhỏ, hình tròn, nền trắng, chữ đỏ.
Lại gần sẽ đọc được, hiểu được,
nhưng vấn đề mình muốn nói ở đây là nó là một bảng chữ.
Như ...quảng cáo.
Ngoài đời, ngành "prồ" bây giờ người ta hay làm vậy. Xem ti vi ắt thấy, ví dụ ngay dưới cái bàn cho "người kỳ diệu" Nick đứng diễn thuyết phải có tên nhà tài trợ rõ ràng, làm sao cho máy quay chiếu liên lỉ vào đấy, mọi người dán mắt vào, không ai có thể quên cái tên ấy.
Thế cho nên, muốn cho mọi người biết, phải viết chữ.
Vậy hôm nay, trên cung thánh, cũng có ...giới thiệu gì đó ....nghĩa là phải ra chữ người ta mới hiểu được, chứ không lẽ ông trùm bà quản cứ phải đứng nói "Tôi xin giới thiệu, hôm nay lễ Mình Máu Thánh Chúa".
Cũng thế cho nên, hôm nay cái bảng chữ ấy làm mình không thích.
Không thích.
Cho nên không muốn gõ nữa....
Hơ hơ !

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

MONG ƯỚC NGÀY 1/6

CHÚC CÁC BÉ VUI CHƠI - ht. -
Ước gì các cháu vui chơi
tung tăng hoa cỏ giữa trời thênh thang
trên môi các cháu hát vang
lời ca chíp chíu như đàn chim non
Ước gì các cháu ăn ngon
mặc quần áo đẹp lon ton đến trường
thầy cô bố mẹ yêu thương
đêm về ngon giấc trên giường say mơ
Ước gì thật cũng như thơ
cháu tôi hạnh phúc tôi nhờ niềm vui
mong tương lai cháu rạng ngời
ông bà sung sướng mỉm cười thỏa thuê
Ước gì phố xá phủ phê
đèn hoa thắp sáng tận quê nhà mình
tự do hạnh phúc đinh ninh
không còn xa ngái hòa bình an vui
Tất là quyền các cháu tôi...
ht.


Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

GIÃ HOA


KHÚC HÁT DÂNG HOA - Hải Triều
(Video của Nhóm Sống Vui Thánh Ca)
Cảm phiền : Nếu video bị ngắt quãng, xin vui lòng click xem ở YOUTUBE (vô chữ YOUTUBE dưới màn hình).

HƯƠNG XA

Con chẳng có gì dâng 
mẹ trông cuối phố dáng tần ngần
thôi nhờ hoa thỏ thẻ


 Nỡm già nghiêng cong cớn 
mảnh sân khô hồng lên chút duyên
trúc đào ơi ơn nhé
Chen lưng hoa tím em tìm
môi ai kết ván ú tim tuyệt vời
Miên man suốt nẻo hành trình
tím tôi phơn phớt cho mình tìm nhau
Im thinh trời Xuân muộn
vắng nhành mai khan quê nhà ấy
 hồng lui mái hiên buồn


Nắng ấm lan thềm hoa
nhà ai rực rỡ hương trinh bạch
 xanh xanh mảng xuân tình

Hoa nào i ì héo
hái bỏ đi thôi kẻo hoa tàn
 nỗi bạn đường xa 
                                                                   Mùa ơi dẫu thắm bạt ngàn
                                                                 cớ sao len lén rúc vàng tim tôi

(Ảnh : QUILE)

SAO TÔI DẠI QUÁ VẬY ?

Có một lần, tôi mang niềm ân hận, nhẹ nhàng nhưng sâu thẳm, sâu thẳm vô cùng.
Chuyện dẫu là ký ức thời thơ ấu xa xưa, tôi vẫn nhớ như in. Để tôi kể Bạn nghe :
 Hồi đó, tôi chừng lên chín, gia đình tôi ở căn nhà gỗ sơn màu nâu đỏ, dưới dốc chùa Bà Sám, thuộc quận Đơn Dương, tỉnh Tuyên Đức, cách đập Đa Nhim 3 cây số,  xê xế đó có con đường mòn đi tắt vào Dòng Châu Sơn.
Thời gian ấy, mẹ tôi cho một cô ở trọ chung nhà . Cô có đứa con trai nhỏ chừng 2 tuổi. Nó tên là Vũ. Thằng nhỏ này làm sao không biết mà suốt ngày khóc lóc mè nheo mẹ nó : "Mẹ thương con, mẹ thương con". Từ sáng đến lúc đi ngủ, nó chỉ nói một câu đó làm tôi nhức đầu. Tôi ghét thằng Vũ lắm. Cô mẹ nó thì luôn ngọt ngào với nó. Cô không bao giờ quát la con. Mỗi câu "Mẹ thương con" của  Vũ thốt ra tôi nghe bực mình, nhưng mẹ nó luôn dịu dàng đáp lại : "Ừ, mẹ thương con". Hai mẹ con họ luôn sống trong tình thương dạt dào, âu yếm, không ai có thể dứt bỏ, chia lìa . Tôi nhận thấy, dù đang bận làm việc gì đó lắm, mẹ Vũ vẫn luôn kiên nhẫn lắng nghe con trai  kêu réo, nỉ non, thống thiết. Tôi nhớ chẳng bao giờ cô quát nín đi. Cô cứ để cho con cô khóc, làm như con cô có khóc thì cô mới có dịp nói cho con biết mình thương nó. Tôi nhớ giọng cô luôn nhẹ nhàng, cảm thông, yêu dấu, điều này lại càng làm tôi khó chịu, vì cứ phải nghe thằng Vũ lải nhải một câu hoài. Sao nó không nói câu khác cho tôi nhờ.Tôi ganh tị với tình thương mẹ nó dành cho nó.Mẹ thương con, mẹ thương con, ừ mẹ thương , mẹ thương. Trời ơi, nghe hoài mệt quá.
Nhiều năm sau....
 Một lần, nhân nghe mẹ kể những chuyện xửa xưa, tôi nhắc chuyện này.
Mẹ tôi bảo, hồi ấy, bố Vũ bỏ đi xa, mẹ nó còn trẻ không biết làm gì, mẹ tôi cho ở nhờ, không lấy tiền nhà. Thằng Vũ hay khóc vì nó bị bệnh hiểm nghèo, nó đau liên miên trong người.
Vũ và mẹ nó chỉ ở nhà tôi một thời gian ngắn.
Ít lâu sau, Vũ chết.
 Nghe mẹ kể, tôi lặng người.
Từ ấy, mỗi khi nhớ lại chuyện này, tôi thương bé Vũ vô cùng.
Tôi cũng thương mẹ nó.
Bây giờ, để đem chuyện cũ ra suy, tôi vẫn lặng người, ứa nước mắt khi nghĩ về tình thương Thiên Chúa dành cho loài người. Cũng y như thế. Tình Yêu là thế. Chúa như mẹ hiền, luôn thương từng người trong chúng ta như mẹ Vũ thương Vũ vậy.
Còn loài người thì như tôi, thuở nhỏ, chứng kiến rõ ràng tình Mẫu Tử của mẹ con người ta ngọt ngào như thế mà chỉ biết ghen tị, ganh ghét. Đã không biết phụ cô chăm sóc em bé, không hỏi han, chia sẻ, chỉ biết đứng ngoài nhìn vào rồi bực tức, ghét bỏ....Ấy là thái độ của tôi ngày ấy, vô can đối với lân cận, hình ảnh của một tâm hồn vô lo, ấu trĩ.
Cũng vậy, biết Chúa yêu loài người, Chúa yêu từng người, nhưng loài người hình như không ai thiết tha với Chúa như Vũ đối với mẹ Vũ.
 Tôi cũng vậy. Thật vô cùng dại dột. Dại dột vô cùng.
Sao mình không  bám lấy Chúa?
 Sao mình không mè nheo suốt ngày để Chúa phải bỏ việc ở bên mình, ừ, Cha thương con.
Chúa có thể thua một người mẹ trần gian về tình thương con cái sao ?
Vì sao tôi không nói hoài : Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con .
Vì sao tôi không khóc lóc suốt ngày?
Vì sao vậy ?
Vì tôi không thiết tha với Chúa.
Vì tôi không bám víu vào Chúa.
Vì tôi không đau trong người.
Tôi đâu có cần tình thương của Chúa.....
Tôi đâu có cần Chúa chăm sóc, lo lắng cho tôi.
Tôi đâu có muốn nghe câu dỗ dành trìu mến kia  :  "Ừ, mẹ thương , mẹ thương ".
Trời ơi,
vì sao tôi dại quá vậy ?

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

TÍNH TOÁN VỚI THÁNH

Trên mạng người ta chú thích dưới bức ảnh này đại khái là em bé thèm mẹ, em lấy phấn vẽ mẹ lên nền nhà rồi nằm vào trong lòng mẹ phấn ấy.
Ai chả làm được cái ảnh này, nhưng để nghĩ ra được ý tưởng như tác phẩm muốn nói thì thật hay.Tôi thấy cảm động, bởi tính tôi yêu con nít. Song, nghĩ lại, thực tế còn vô vàn vô số trẻ như vầy thì trái tim mình còn nhỏ bé quá, mình chưa đi đến đâu để gọi là cảm thông với những buồn phiền, nhớ thương của các cháu mồ côi.
Sáng nay đi Lễ nhận ra trong nhà thờ có quá nhiều hoa tươi. Lẵng, bình, lọ, cứ là chi chít, chật ních, em nào em nấy to khủng, lộng lẫy huy hoàng ....Chúa được 6, Đức Mẹ 5. Ấy là  Đức Mẹ Im-ma-cu-la-ta đứng trên hang đá Lộ Đức, còn Đức La Vang, áo tứ thân, ôm Con, được những 7. Thánh Giuse âm thầm  thường chỉ được hưởng hoa giả bằng ni-lông, hôm nay cũng ngát thơm  1 bình hoa thật. Các tượng đứng ngồi chung quanh tường hôm nay, nhờ hồng ân Tháng Đức Bà cũng được thơm lây.
Thoạt đầu giận lắm, nghĩ sao Đức Phanxicô lên mà còn hoang phí thế này, chợt nhớ ra à tháng Hoa.
Đoàn Con Hoa xúng xính áo dài khăn đống i ỉ í i ì i mấy khúc, dâng cả lên Đức Bà, xong sau đó các bà các cô cắm hoa nhà thờ mang xuống, phân chia, sắp xếp lại, như nhà trai về thì nhà gái bưng mâm quả xuống nhà dưới chia cau trầu cho họ hàng.
Thảo nào, hôm Chúa Nhật lễ ra thấy góc nhà xứ đầy những xô, những nước, những lá cùng hoa, gần bằng một hàng hoa ngoài chợ. Khéo nhà thờ mua cả chuyến hàng của cô bán hoa cũng nên.
Thế thì, ...tốn tiền lắm đấy nhỉ ! ( mình bắt đầu tính toán rồi đây! Hư quá, nhưng vào vấn đề buộc phải).
Một bông hoa Hồng cho là 2.000, Ly Ly phải 5.000, Cát Tường tươi lâu hơn, giá đắt hơn. Một lẵng hoa các loại, bé nhất, đơn giản nhất thì 200.000, to phải 500.000, một bình hoa cắm nghệ thuật Ikebana cần  tương đương hoa đẹp và chọn lọc như thế.
Vậy cộng cả bàn thờ Chúa, Mẹ, các Thánh, có lẽ phải mua hết cả hàng  cô bán hoa thật.
Xin phép Đức Bà cho con suy nghĩ vớ vẩn về chuyện mua hoa :
Phải chi mỗi bình hoa chỉ be bé xinh xinh thôi, còn tiền để dành cho quỹ giúp trẻ mồ côi, chắc trên trời ...không phiền. Mẹ nhỉ.
Ai bảo Chúa, Mẹ chê hoa dại nào?
Ai ?