#Stats1 ul{margin:0;border:0;padding:0;height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat 0 -34px} #Stats1 li{margin:10px 0;border:0;padding:0 0 0 40px;list-style-type:none} #totalComments{height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat} #totalCount{height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat 0 -68px}

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

DỄ THƯƠNG CHƯA !


Trẻ em là những hình ảnh đẹp nhất trần gian. Dù chúng cười hay khóc, vui hay nhăn nhó, khuôn mặt trẻ thơ luôn biểu lộ cảm xúc thật mà ở người lớn chúng ta thường phải cố gắng, gọi là làm dáng để chụp ảnh.
Cũng có những em bé có năng khiếu làm người mẫu nhiếp ảnh, có những đứa trẻ xinh xắn, dễ thương từ bé, nhưng mọi trẻ em đều đáng yêu. Chúng ta không được làm đau chúng, dù chỉ bằng một cái lườm. ...

Hôm nay dậy trễ quá, điểm vội vài cái tít .


Thụt  một ván thôi mẹ sắp hô đi tắm rồi.


Mê tơi nuôn !

Không say không về nha bố ?


Rồi ! Thấy trời trăng !
Mẹ ơi, em bảo em muốn ăn kem.

Mẹ đẻ em ra mau đi, nhiều việc quá.
Ở nhà con vất vả lắm bố ạ.


Bù lúc Hai dành ăn với em nha.

Được, hoành tráng đấy!

Hết thời trọng nam khinh nữ rồi, đừng tự hào nhé  !


Nhà cháu hết tiền rồi chú ơi.

Mẹ ơi mở nước mau kẻo hết hứng.





Em kia ơi, đợi anh với.






Đứa nào dám đụng vô em !


Anh sẽ vẽ lên đầu nó.











Nghĩ tình đời thêm chán.


Những tấm ảnh trên mạng cũng cho thấy có một sự tương đồng nào đó giữa trẻ em với các con thú nhỏ.
Nhất là các chú cún. Rất dễ thương.Tiếc thay chú nhỏ đây chưa có ai đoái hoài tới, trông thật tội nghiệp!
Nhưng các bà mẹ của lũ chúng thì thật dữ dằn :
Chạm vào con vàng con bạc nhà bà là  chết với bà đấy.
                                           

Thằng hoang đàng đã về kìa, cho nó một trận thôi.




Có chú nào rảnh không, bế cháu lên coi !
( Ảnh Internet)

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

CPCĐ.số 15: GIĂNG SAO CÁC LOẠI

NHT. Khi luân chuyển file Audio trên đây đến bàn tròn Cà Phê Ca đoàn, một vài Bạn bè - nhạc sĩ, ca trưởng, người đệm đàn Phụng vụ...- đã hồi âm những góp ý tôi cho là tích cực như sau. Trước khi thuật lại những nhận định ấy, tôi xin giải thích vì sao tôi cho rằng các Bạn tôi tích cực, đó là vì tôi thấy họ tham gia chứ không phá bỏ. Hết lòng cám ơn các Bạn.
Bạn đọc sẽ tìm thấy trong những "còm" dưới đây có những ý kiến rõ ràng là  tán thành với bài nói chuyện của Đức Cha Khảm, như thư sau đây :
ĐC Khảm nói rất chí lý và ước gì lời phát biểu này cũng đến tai các vị trong BTN Saigon. Cho nên riết chúng ta làm mất đi chiều kích văn học trong thi ca mà chỉ vì đơn giản hóa vấn đề nên cho những gì trước đây viết là sai. Ai dè sửa lại nghe nó thô và mất tính chất hình tượng đâm ra bị nghèo nàn về mặt văn chương và thi ca . 
 Cũng may vẫn còn có một vị GM còn quan tâm đến điểm này và không biết ngài có nằm trong BTN để duyệt không ta? hi hi hi...
  Nhưng cũng có lá thư rất khiêm tốn, tự xét mình, đại khái nói  là viết Thánh ca mà không theo luật lệ gì hết, cũng chẳng thuộc Kinh Thánh, bạ đâu viết đó như nhạc tình ngoài đời, rồi cho rằng thế là mình bay bổng, thế là nhạc mình mang tính thi ca lãng mạn...làm tục hóa Thánh ca.
Thậm chí có thư than phiền chuyện có thật rằng  : ...vài gia đình (có người là ca trưởng CG VN) mà trên bàn thờ chỉ có tượng Đức Mẹ mà thôi. Có nhà khác thì tượng Đức Mẹ cao, đẹp đặt giữa bàn thờ, còn thánh giá nhỏ thì đặt dưới chân tượng Mẹ. Trước những bàn thờ này, mà bà con quây quần cùng hát "Trên con đường về quê mà vắng bóng Mẹ ...", nếu một người ngoại đạo nhìn vào thì có thể người ta không biết mình thờ Chúa hay thờ Mẹ. 
Với hai lá thư trên, hình như người nghe " hơi ngần ngại " khi thấy Đức Cha có vẻ nghiêng nghiêng về "tính thi ca". Quả thật là trong thời gian qua, dân viết Thánh ca cùng các Ca Trưởng chúng tôi đã phát hiện ra nhiều từ ngữ khó ưa trong một số bài Thánh Ca đã có ấn Cho Phép hát " Imprimatur", và chúng tôi đặt câu hỏi : "Vì sao ban Kiểm duyệt cho phép ?" Tôi biết anh em đang nói tới vấn đề có liên quan tới ý tưởng nằm trong bài nói chuyện của Đức Cha Khảm : Tính thi ca trong lời của một số bài Thánh ca"....Các Bạn muốn Lời Thánh ca phải thật Thánh Thiện. Đúng trước - Hay sau, ( phải theo Thần học, Tín lý, thơ thẩn tính sau!). Tôi đồng ý. Nếu như từ đầu, chị Trầm Hương viết là : "Chúa ơi, tình Ngài cao hơn Thái Sơn,"...nghe cũng ô kê đấy chứ. Tại ban Thánh nhạc để Đức Cha nghe ra rả bao nhiêu năm, mãi mới sửa, người không quen tai chữ "hơn" thôi. Nghe người bảo : "nghe nó vẫn không hay bằng ngày xưa nhỉ ",hay là "chán không chịu được", tôi cười thầm : Đúng là kiểu nhận xét đầy nghệ sĩ tính - ( Bởi thế, tạ ơn Chúa, vocation của Đức Cha Khảm không phải là ở trong ban Thánh Nhạc, hi hi !)
Tuy nhiên, cùng lúc, khi nhận được một số thư của mấy ông bạn nhạc sĩ Công Giáo tâm sự, tôi cũng cảm thông ...rớt nước mắt, và thấy bài Đức Cha nói cũng ...chí lý.
Ví dụ thư sau đây của nhạc sĩ Thế Thông :
Hi các bạn,
TT cũng có bài viết với Fanxicô vào năm 1977. Đó là bài  TÌNH YÊU THIÊN CHÚA.  Nhiều người một thời đã nêu ý kiến đề nghị cấm bài này vì chỉ vì TYTC như trăng như sao. Hì hì. Rất may mắn là các vị ....chẳng bảo sao nên nó vẫn sống.
TT
Một bài Thánh ca nổi tiếng có "tính thi ca" như Tình Yêu Thiên Chúa  đã có " tiền án"  "vào tù ra khám" như thế đấy.
Lại thêm một ý kiến táo bạo "đốc" vào như sau  :
Bài Tình Yêu Thiên Chúa mà bị cấm chỉ vì sự so sánh “Tình yêu Thiên Chúa như trăng như sao....” chắc có lẽ rất nhiều bài thánh ca trong kho phải bỏ đi hết và lúc đó chắc cũng khá nhiều bài thơ công giáo cũng phải xem xét lại á?
 Đúng thật là khi viết nhạc đời không bị gò bó vào một khuôn thước và tâm hồn cũng không bị giới hạn. Trong khi đó viết thánh ca phải vắt chân lên trán đắn đo từng lời từng chữ vì bị ám ảnh các vị có thẩm quyền sẽ xem và như tên cảnh sát rình xem mấy ông này viết có đúng thần học, tín lý và luân lý v.v... không? hi hi hi... như thế cũng là hình thức cảm xúc tự nhiên đã bị giới hạn rồi. Giống như đứa bé từ nhỏ cứ hay bị nhát ma hay hù bị mẹ mìn bắt nên tới lớn cứ bị ám ảnh sợ hãi về hình ảnh đó thì làm sao tự nhiên được?  
 Nói túm lại viết nhạc đời tha hồ bay bướm loãng moạng còn thánh ca thì được bay mà bay trong lồng thay vì bay giữa trời bao la ka ka ka... còn nếu dám to gan viết thánh ca loãng moạng chắc có ngày toi mạng luôn ke ke ke...
Còn "em" này thì không đòi hỏi gì hết. Ém coi bộ không xét Tín lý,Thần học, nhưng xét điều trọng đại hơn :
 Cám ơn chị Triều gởi cho nghe chia sẻ của DC Khảm . Cái nhìn của riêng em, em đã chia sẻ tuy biết rằng nó khác người, thậm chí sẽ bị đem ra bắn :-( .
Nếu nghĩ sâu hơn , thật ra Chúa không bao giờ bắt mình phải thế này, thế kia .Điều răn của Chúa chỉ có mến Chúa, yêu người mà thôi .
Điều răn của Chúa chỉ có thế thôi ! 
Thôi thế thì thôi, mình cũng chỉ biết lắng nghe, thật thà ghi  những  thật thà. 
Biết rằng mỗi ý kiến đều  giới hạn trong một khía cạnh, nhưng giả như vừa rồi, xóm nhà lá không sôi nổi với những từ trong Thánh ca như : "say sưa", "đê mê", "ái tình", "ân ái", mắt ngó mắt, tay trong tay".....thì tôi cũng chỉ âm thầm nghe Đức Cha giảng để tự an ủi, bởi cũng có lần bài mình, vì cho hoa cỏ, chim muông vào mà bị "phê " là ....rối đạo. Khổ nỗi, cái file mp3 này của Tuấn gửi cho đúng lúc quá.
Chả nghe ai khen nhạc mình, chỉ nghe có con bé kia  thỏ thẻ bên tai :
Em vẫn thích bài TYTC từ nhỏ ...
Em ơi, em phải ghi rõ ra là Tình Yêu Thiên Chúa của Thế Thông, để ..mừng cho anh í một cái vì đã có can đảm lấy Giăng Sao "đưa con lên cao"....mà bài ấy vẫn còn...sống.
Mời Bạn, cà phê gần nguội  rồi.....
Còn ối các loại " giăng sao" trong Thánh ca, ....Kể sao hết !
Nhạc Hải Triều cũng ....đầy ra đấy !Nhưng đừng ai xét nét rồi báo cáo lên...Trên nhé, chết mất, để cho mình  còn rong chơi, lang thang, tha thẩn thoải mái  tí chứ ! He he !

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

TÔI XIN GIỚI THIỆU

Hôm nay là Lễ kính Mình Máu Thánh Chúa.
Chớm sang "tháng Sáu trời mưa", mùa Lễ Trọng, hoa vẫn còn ngút ngát trong nhà thờ.
Thầm cám ơn chị cắm hoa, chị L..
L. rất siêng năng, âm thầm, lại khéo tay, có con mắt nghệ thuật, cắm hoa khá đẹp.
Hôm nay Chúa được bảy bình
sáu bình ở dưới tình hình hơi đông...
Không biết Chúa có ngộp thở ?
Chắc không sao, vì đó là tấm lòng con cái dâng lên, hoa tươi, lòng thành, xin Chúa vui nhận.
Những dịp lễ Trọng, trong các nhà thờ vẫn thường đầy hoa đẹp như trong ảnh chụp trên đây.
Rất trang trọng, rất hoành tráng (dùng chữ này là nhiễm nặng mất rồi...)
Có điều lạ lắm, sáng nay trên một lẵng hoa có gắn một bảng chữ. Nho nhỏ, hình tròn, nền trắng, chữ đỏ.
Lại gần sẽ đọc được, hiểu được,
nhưng vấn đề mình muốn nói ở đây là nó là một bảng chữ.
Như ...quảng cáo.
Ngoài đời, ngành "prồ" bây giờ người ta hay làm vậy. Xem ti vi ắt thấy, ví dụ ngay dưới cái bàn cho "người kỳ diệu" Nick đứng diễn thuyết phải có tên nhà tài trợ rõ ràng, làm sao cho máy quay chiếu liên lỉ vào đấy, mọi người dán mắt vào, không ai có thể quên cái tên ấy.
Thế cho nên, muốn cho mọi người biết, phải viết chữ.
Vậy hôm nay, trên cung thánh, cũng có ...giới thiệu gì đó ....nghĩa là phải ra chữ người ta mới hiểu được, chứ không lẽ ông trùm bà quản cứ phải đứng nói "Tôi xin giới thiệu, hôm nay lễ Mình Máu Thánh Chúa".
Cũng thế cho nên, hôm nay cái bảng chữ ấy làm mình không thích.
Không thích.
Cho nên không muốn gõ nữa....
Hơ hơ !

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

MONG ƯỚC NGÀY 1/6

CHÚC CÁC BÉ VUI CHƠI - ht. -
Ước gì các cháu vui chơi
tung tăng hoa cỏ giữa trời thênh thang
trên môi các cháu hát vang
lời ca chíp chíu như đàn chim non
Ước gì các cháu ăn ngon
mặc quần áo đẹp lon ton đến trường
thầy cô bố mẹ yêu thương
đêm về ngon giấc trên giường say mơ
Ước gì thật cũng như thơ
cháu tôi hạnh phúc tôi nhờ niềm vui
mong tương lai cháu rạng ngời
ông bà sung sướng mỉm cười thỏa thuê
Ước gì phố xá phủ phê
đèn hoa thắp sáng tận quê nhà mình
tự do hạnh phúc đinh ninh
không còn xa ngái hòa bình an vui
Tất là quyền các cháu tôi...
ht.


Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

GIÃ HOA


KHÚC HÁT DÂNG HOA - Hải Triều
(Video của Nhóm Sống Vui Thánh Ca)
Cảm phiền : Nếu video bị ngắt quãng, xin vui lòng click xem ở YOUTUBE (vô chữ YOUTUBE dưới màn hình).

HƯƠNG XA

Con chẳng có gì dâng 
mẹ trông cuối phố dáng tần ngần
thôi nhờ hoa thỏ thẻ


 Nỡm già nghiêng cong cớn 
mảnh sân khô hồng lên chút duyên
trúc đào ơi ơn nhé
Chen lưng hoa tím em tìm
môi ai kết ván ú tim tuyệt vời
Miên man suốt nẻo hành trình
tím tôi phơn phớt cho mình tìm nhau
Im thinh trời Xuân muộn
vắng nhành mai khan quê nhà ấy
 hồng lui mái hiên buồn


Nắng ấm lan thềm hoa
nhà ai rực rỡ hương trinh bạch
 xanh xanh mảng xuân tình

Hoa nào i ì héo
hái bỏ đi thôi kẻo hoa tàn
 nỗi bạn đường xa 
                                                                   Mùa ơi dẫu thắm bạt ngàn
                                                                 cớ sao len lén rúc vàng tim tôi

(Ảnh : QUILE)

SAO TÔI DẠI QUÁ VẬY ?

Có một lần, tôi mang niềm ân hận, nhẹ nhàng nhưng sâu thẳm, sâu thẳm vô cùng.
Chuyện dẫu là ký ức thời thơ ấu xa xưa, tôi vẫn nhớ như in. Để tôi kể Bạn nghe :
 Hồi đó, tôi chừng lên chín, gia đình tôi ở căn nhà gỗ sơn màu nâu đỏ, dưới dốc chùa Bà Sám, thuộc quận Đơn Dương, tỉnh Tuyên Đức, cách đập Đa Nhim 3 cây số,  xê xế đó có con đường mòn đi tắt vào Dòng Châu Sơn.
Thời gian ấy, mẹ tôi cho một cô ở trọ chung nhà . Cô có đứa con trai nhỏ chừng 2 tuổi. Nó tên là Vũ. Thằng nhỏ này làm sao không biết mà suốt ngày khóc lóc mè nheo mẹ nó : "Mẹ thương con, mẹ thương con". Từ sáng đến lúc đi ngủ, nó chỉ nói một câu đó làm tôi nhức đầu. Tôi ghét thằng Vũ lắm. Cô mẹ nó thì luôn ngọt ngào với nó. Cô không bao giờ quát la con. Mỗi câu "Mẹ thương con" của  Vũ thốt ra tôi nghe bực mình, nhưng mẹ nó luôn dịu dàng đáp lại : "Ừ, mẹ thương con". Hai mẹ con họ luôn sống trong tình thương dạt dào, âu yếm, không ai có thể dứt bỏ, chia lìa . Tôi nhận thấy, dù đang bận làm việc gì đó lắm, mẹ Vũ vẫn luôn kiên nhẫn lắng nghe con trai  kêu réo, nỉ non, thống thiết. Tôi nhớ chẳng bao giờ cô quát nín đi. Cô cứ để cho con cô khóc, làm như con cô có khóc thì cô mới có dịp nói cho con biết mình thương nó. Tôi nhớ giọng cô luôn nhẹ nhàng, cảm thông, yêu dấu, điều này lại càng làm tôi khó chịu, vì cứ phải nghe thằng Vũ lải nhải một câu hoài. Sao nó không nói câu khác cho tôi nhờ.Tôi ganh tị với tình thương mẹ nó dành cho nó.Mẹ thương con, mẹ thương con, ừ mẹ thương , mẹ thương. Trời ơi, nghe hoài mệt quá.
Nhiều năm sau....
 Một lần, nhân nghe mẹ kể những chuyện xửa xưa, tôi nhắc chuyện này.
Mẹ tôi bảo, hồi ấy, bố Vũ bỏ đi xa, mẹ nó còn trẻ không biết làm gì, mẹ tôi cho ở nhờ, không lấy tiền nhà. Thằng Vũ hay khóc vì nó bị bệnh hiểm nghèo, nó đau liên miên trong người.
Vũ và mẹ nó chỉ ở nhà tôi một thời gian ngắn.
Ít lâu sau, Vũ chết.
 Nghe mẹ kể, tôi lặng người.
Từ ấy, mỗi khi nhớ lại chuyện này, tôi thương bé Vũ vô cùng.
Tôi cũng thương mẹ nó.
Bây giờ, để đem chuyện cũ ra suy, tôi vẫn lặng người, ứa nước mắt khi nghĩ về tình thương Thiên Chúa dành cho loài người. Cũng y như thế. Tình Yêu là thế. Chúa như mẹ hiền, luôn thương từng người trong chúng ta như mẹ Vũ thương Vũ vậy.
Còn loài người thì như tôi, thuở nhỏ, chứng kiến rõ ràng tình Mẫu Tử của mẹ con người ta ngọt ngào như thế mà chỉ biết ghen tị, ganh ghét. Đã không biết phụ cô chăm sóc em bé, không hỏi han, chia sẻ, chỉ biết đứng ngoài nhìn vào rồi bực tức, ghét bỏ....Ấy là thái độ của tôi ngày ấy, vô can đối với lân cận, hình ảnh của một tâm hồn vô lo, ấu trĩ.
Cũng vậy, biết Chúa yêu loài người, Chúa yêu từng người, nhưng loài người hình như không ai thiết tha với Chúa như Vũ đối với mẹ Vũ.
 Tôi cũng vậy. Thật vô cùng dại dột. Dại dột vô cùng.
Sao mình không  bám lấy Chúa?
 Sao mình không mè nheo suốt ngày để Chúa phải bỏ việc ở bên mình, ừ, Cha thương con.
Chúa có thể thua một người mẹ trần gian về tình thương con cái sao ?
Vì sao tôi không nói hoài : Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con, Chúa thương con .
Vì sao tôi không khóc lóc suốt ngày?
Vì sao vậy ?
Vì tôi không thiết tha với Chúa.
Vì tôi không bám víu vào Chúa.
Vì tôi không đau trong người.
Tôi đâu có cần tình thương của Chúa.....
Tôi đâu có cần Chúa chăm sóc, lo lắng cho tôi.
Tôi đâu có muốn nghe câu dỗ dành trìu mến kia  :  "Ừ, mẹ thương , mẹ thương ".
Trời ơi,
vì sao tôi dại quá vậy ?

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

TÍNH TOÁN VỚI THÁNH

Trên mạng người ta chú thích dưới bức ảnh này đại khái là em bé thèm mẹ, em lấy phấn vẽ mẹ lên nền nhà rồi nằm vào trong lòng mẹ phấn ấy.
Ai chả làm được cái ảnh này, nhưng để nghĩ ra được ý tưởng như tác phẩm muốn nói thì thật hay.Tôi thấy cảm động, bởi tính tôi yêu con nít. Song, nghĩ lại, thực tế còn vô vàn vô số trẻ như vầy thì trái tim mình còn nhỏ bé quá, mình chưa đi đến đâu để gọi là cảm thông với những buồn phiền, nhớ thương của các cháu mồ côi.
Sáng nay đi Lễ nhận ra trong nhà thờ có quá nhiều hoa tươi. Lẵng, bình, lọ, cứ là chi chít, chật ních, em nào em nấy to khủng, lộng lẫy huy hoàng ....Chúa được 6, Đức Mẹ 5. Ấy là  Đức Mẹ Im-ma-cu-la-ta đứng trên hang đá Lộ Đức, còn Đức La Vang, áo tứ thân, ôm Con, được những 7. Thánh Giuse âm thầm  thường chỉ được hưởng hoa giả bằng ni-lông, hôm nay cũng ngát thơm  1 bình hoa thật. Các tượng đứng ngồi chung quanh tường hôm nay, nhờ hồng ân Tháng Đức Bà cũng được thơm lây.
Thoạt đầu giận lắm, nghĩ sao Đức Phanxicô lên mà còn hoang phí thế này, chợt nhớ ra à tháng Hoa.
Đoàn Con Hoa xúng xính áo dài khăn đống i ỉ í i ì i mấy khúc, dâng cả lên Đức Bà, xong sau đó các bà các cô cắm hoa nhà thờ mang xuống, phân chia, sắp xếp lại, như nhà trai về thì nhà gái bưng mâm quả xuống nhà dưới chia cau trầu cho họ hàng.
Thảo nào, hôm Chúa Nhật lễ ra thấy góc nhà xứ đầy những xô, những nước, những lá cùng hoa, gần bằng một hàng hoa ngoài chợ. Khéo nhà thờ mua cả chuyến hàng của cô bán hoa cũng nên.
Thế thì, ...tốn tiền lắm đấy nhỉ ! ( mình bắt đầu tính toán rồi đây! Hư quá, nhưng vào vấn đề buộc phải).
Một bông hoa Hồng cho là 2.000, Ly Ly phải 5.000, Cát Tường tươi lâu hơn, giá đắt hơn. Một lẵng hoa các loại, bé nhất, đơn giản nhất thì 200.000, to phải 500.000, một bình hoa cắm nghệ thuật Ikebana cần  tương đương hoa đẹp và chọn lọc như thế.
Vậy cộng cả bàn thờ Chúa, Mẹ, các Thánh, có lẽ phải mua hết cả hàng  cô bán hoa thật.
Xin phép Đức Bà cho con suy nghĩ vớ vẩn về chuyện mua hoa :
Phải chi mỗi bình hoa chỉ be bé xinh xinh thôi, còn tiền để dành cho quỹ giúp trẻ mồ côi, chắc trên trời ...không phiền. Mẹ nhỉ.
Ai bảo Chúa, Mẹ chê hoa dại nào?
Ai ?


Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

CHÚA YÊU AI ĐƠN SƠ

Bo vẽ
To đầu mà nhiều khi như trẻ con. Không phải đâu, rằng thì là đã đến tuổi già, người ta vẫn bảo ai già quá tính tình sẽ trở lại thành con nít. Nghe thật là thích. Mình già lắm rồi nên rất thích làm trẻ con, có cái đáng yêu của trẻ con chứ không phải là kiểu cưa sừng làm nghé. Cưa sừng làm nghé là khác, là điệu, là rởm, là tưởng còn bé lắm đấy hả, là ma-ri-sên phốc.
Trẻ con nhảy cò cò, nhảy dây, đánh đu chả ai gán cho chúng những chữ ấy.
Trẻ con tắm mưa, hét toáng giữa sân, chả ai bảo chúng khùng, còn thấy dễ yêu.
Còn mình, mình càng ngày càng thích đơn sơ này, giản dị này, thật thà này...đấy ai nghĩ sao thì nghĩ, đừng nhìn mình đây bằng con mắt ối giời, đừng nhếch mép cười nhạt.Mình già thật mà! Già chát luôn.
Mới năm ngoái , mình còn chọn cho đủ 5 tuýp màu để vẽ một bức tranh. Bảo phải sặc sỡ mới nổi.
Mới đầu năm nay còn khoe bạn ạ, mình mới may cái áo có hoa văn như tháp Chàm í, trông lạ lắm.
Hay mới tháng trước chứ đâu, mình còn tìm ảnh đại diện blog cho thật nên thơ, gõ họ và tên blogger lên đầy đủ cho thật oách. Mất bao nhiêu lần đăng-xóa, đăng-xóa, mất bao nhiêu thì giờ chỉnh sửa, toàn chọn màu Tím, đại khái là muốn cho mọi người biết tôi cũng thơ lắm đấy , "yêu màu tím hoa Sim" đích thị là người của "thơ dzăng", "nghệ thực" rồi. Còn đi siu tầm ảnh hoa nọ hoa kia, hoa Giấy nhà hàng xóm có không đăng, phải ra tận Bãi Dâu chụp cơ. Hoa nhà tím có, vàng có, trắng có, Bằng Lăng, Hoàng Anh, Nguyệt Quế thơm ngát, không, thấy nhà người  bên Mỹ có Oải Hương, Oải Hiếc gì đấy cũng ham, chớp chớp...
Không! Nay tôi đã già rồi, tôi thích thành trẻ con.
Đơn sơ giản dị thôi, càng đơn sơ giản dị càng tốt.
Thế, Đen -Trắng thôi nhỉ. Nhưng thiên hạ nhìn vào tưởng bảng Cáo Phó.
Phải màu Xám vào mới hay ! Tuổi trẻ, có một thời gian dài ơi là dài, mình rất chuộng hai màu Xám và Trắng. Ngày còn bé, 12 tuổi, được ba cho đi  học vẽ tại nhà Họa Sĩ Thịnh Del ở đâu như đường Hồng Thập Tự, nhớ là gần rạp gì đoàn Kim Chung hay diễn đó, bây giờ nó là đường gì nhỉ ?
Lần đầu tới nhà ông thầy, thấy sao thầy già mà trẻ con quá, tay vịn lên lớp học trên gác lửng thầy cho sơn 3 màu : Trắng, Hồng, Xanh nhạt. Nói chung thì nhẹ nhàng, mát mắt, dễ thương. Nhưng thấy cứ làm sao í, nhà họa sĩ chứ có phải nhà giữ trẻ đâu mà thầy chơi màu Mẫu giáo thế.
Lớn hơn một tí tuổi, đọc No man is an island của Thomas Merton, mình mê gam Xám- Trắng.
Bìa sách là phải Xám-Trắng-Đen mới là sách ...hay, nhiều tư tưởng thâm thúy,cao siêu.
Ấy là quyển 1. Sang đến quyển 2 cùng tên, nhà xuất bản đổi màu bìa thành gam Nâu-Cà phê sữa.
Từ đấy thấy Nâu cũng hấp dẫn ghê, tại vì ....tư tưởng Thomas Merton tuyệt vời.
Trở lại vườn yêu, mình vốn vẫn chấm màu Tím hoa Sim. Thấy nên thơ sao đâu ! Biển cũng phải là biển Tím cơ. Thủy triều Xanh của người ta cũng cho vào M.O. Picture chuyển sang Tím mới chịu được.
Đùng một cái, thấy biển, sóng, thủy triều, hoa, thứ gì chuyển sang Tím cũng vô duyên tệ.
Vô duyên quá đi, chịu không nổi.
Nhìn thấy chán.Chán những gì mình đã làm. Không ngờ trước giờ mình rởm thế nhỉ. Thì ra cái gu nghệ thuật của mình nhí nha nhí nhố quá thể. Sao không ai nhắc cho mình, góp ý cho mình?
Chả trách ai được, trách mình thôi.
Hôm nay mình thay đổi rồi.
Lâu lâu thay đổi cho đầu óc, trí tuệ nó quang ra một tí.
Thay đổi xong chợt nhận ra, ôi ta lại vẫn là ta xưa thôi.
Xám-Trắng-Đen, kể cũng đơn sơ, giản dị nhỉ.
Thôi được rồi, giá tí Hồng phấn vào thì xinh hơn đấy, nhưng sợ  ra blog của Mẫu Giáo.Các cô nhà Trẻ lại mò vào truy cập địa chỉ " cách lườm trẻ thành công" hay "cách nấu cháo cho bé mất hàng tiền đạo" thì Hải Triều'blog thua !HT' rất yêu trẻ nhưng không thích nấu ăn. Hoặc là các Sơ, đơn sơ cứ tưởng đây là trang dành cho con nít học Giáo lý Khai tâm thì nhầm luôn. HT' không qua khóa Giáo lý viên nào, chỉ viết linh tinh, đừng tin.
Nếu tôi còn trẻ, sẽ chọn màu Hồng.
Giờ thì chỉ thích giản dị thế này.
Chúa yêu trẻ em tại vì chúng đơn sơ, không màu mè.
Mình muốn giống trẻ em kiểu ấy.
Hi ,Chúa, yêu con nhé Chúa.

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

MỘT CÂU TRẢ LỜI


- Tại sao mỏ chị Diệc dài và hai chân chị ấy cao kều, còn của em lại nhỏ xíu?Một hôm, chú Gà Con cứ bám riết lấy anh Gà Trống to tướng mà hỏi :
- Lui ra!
- Tại sao anh Thỏ lại có những hai cái tai dài còn em thì ngay cả một cái vành tai ngắn nhất cũng không có?
- Đừng quấy rầy nữa! 
- Vì sao Mèo Con có cả một bộ lông đẹp thế mà em thì chỉ có mấy cái lông lơ thơ thế này? 
- Thôi đi! 
- Tại sao anh Chó Con biết ngoe nguẩy đuôi còn em thì chẳng có tí đuôi nào cả? - Thôi im đi! 
- Tại sao anh Dê Con có sừng mà em thì ngay cả một cái sừng xấu nhất cũng chẳng có? 
- Thôi đi! Lui ra! - Anh Gà Trống tức điên lên. 
- Lúc nào cũng lui ra... lui ra! Tại sao người lớn ai cũng trả lời những câu hỏi của trẻ con, còn anh thì lại không? - Gà Con trách móc. 
- Tại vì em không hỏi mà chỉ có ganh tỵ! - Gà Trống trả lời nghiêm khắc.
Và đó hoàn toàn là sự thật!
Hi!Hai sưu tầm và minh họa

ảnh động ht.

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

IMPRIMATUR, Ký 21.5.2013


NHT. Sau BÊN CHÂN CHÚA, Thánh Ca Hải Triều tiếp tục bằng những tập nhỏ. 
Đây là Mục Lục tập đã được ký Imprimatur đợt 1.
Quý Anh Chị Em đọc và rút những bài hát (pdf) có tên sau đây trong web Nhạc Đoàn Lê Bảo Tịnh (tại đây) 
Kính tặng làm quà,


DANH SÁCH NHỮNG BÀI THÁNH CA 
ĐÃ ĐƯỢC PHÉP HÁT TRONG PHỤNG VỤ :

01.   CHÚA BẢO VỆ CON – ý (Tv 3)                                              
02.   CON YÊU DẤU -  với (Mt 17,5)                                                             
03.   CHÚA LÀ THÀNH -  cảm hứng (Tv 17,2-3)                                        
04.   DÂNG LỄ VẬT                                                                                      
05.   NGƯỜI TA SỐNG  – ý (Mt 4,4b)                                                          
06.   KÊU CẦU CHÚA  -  (Tv 6)                                                                    
07.   NGAY TỪ SỚM  - (Tv 5)                                                                      
08.   NGUYỆN CHÚA TỂ                                                                                
09.   NHƯ CHA HẰNG SỐNG  - (cảm hứng Ga 8,57)                                
10.   XIN CHÚA XÉT SOI -  ý (Tv 7)                                                              
11.   NGỢI KHEN CHÚA -  ý (Tv 9)                                                                
12.   XIN TỎA ÁNH TÔN NHAN  -   ý (Tv 30,17.20)                            
13.   THIÊN CHÚA  THẾT TIỆC  - cảm hứng (Tv 144,15&18.20)              
14.   XIN ĐỨNG LÊN -   ý (Tv 10)                                                          
15.   CA MỪNG CHIẾN CÔNG
        (The Battle belongs to the Lord- Jamic-Owens-Collins) ; Lời Việt Hải Triều
16.   CA NGỢI THÁNH DANH
       ( Praise The Name Of Jesus - Roy Hicks,Jr); Hòa âm & lời Việt Hải Triều
17.   CHÚA CHIÊN NHÂN HIỀN
        ( The Lord Is My Shepherd- Brian Boniwell). Lời Việt Hải Triều      
18.   CHÚA NGỰ ĐÂY
        ( The Lord Is Present In His Sanctuary -Gail Cole). Lời Việt Hải Triều  
19.   ĐÂY ĐẤT THÁNH
       (Holy Ground-Christopher Beatly) . Lời Việt Hải Triều       
20.   KHÉP MI
       ( Komm, susser Tod- Joan Sebastien Bach). Lời Việt Hải Triều      
21.   HOSANNA -( Hosanna-Cunl Tuttle) . Lời Việt Hải Triều                  
22.   KHÔNG AI LÀ MỘT HÒN ĐẢO
        (No Man Is An Island- Joan Whiteney&Alex Kramer,hâ:Cát Minh). Lời Việt Hải Triều
23.   NGỦ NGOAN NHÉ CHIM CÂU
        ( Dors,Ma Colombe-Noel Alsacien, hòa âm:J.Noyon) Lời Việt Hải Triều      
24.   NHẤT CHÚA GIÊSU
        ( JESUS, Name Above All Name- Naida Hearn) Lời Việt Hải Triều                   
25.   NHỊP NÔI
        (Berceuse-J.Brahms-hâ: Juan Martini) Lời Việt Hải Triều                  
26.   THÁNH
        ( Holy, Holy, Holy- Peter Scholtes) Lời Việt Hải Triều      
27.   THUỘC VỀ CHÚA
        (My Hands Belong To You- Ane Weber-Frank Hernander) Lời Việt Hải Triều  
28.   TRONG ĐÊM ĐÔNG
        (Away In A Manger- J.R. Murrey) Lời Việt Hải Triều                       
29.   VỀ ĐÂY PHỤNG THỜ
        ( Come Wordship The Lord -J.M.Talbot) Lời Việt Hải Triều      
30.   VINH CHÚC CHÚA CHIÊN
        (Glory To The Lamb - Larry Dempsey) Lời Việt Hải Triều                  
31.   XUẤT HÀNH 15
        (Exodus 15 - Frank Gallio) Lời Việt Hải Triều      
32.   TẬN CÙNG THÂM TÂM
        ( Aus meines Herzens Grunde - Joan Sebastien Bach) Lời Việt Hải Triều      
33.   CẢM TẠ CHÚA
        (Ich dank'dir,lieber Herre -J.S.Bach) Lời Việt Hải Triều      
34.   TỪ NƠI CAO VỜI
       (Ach Gott, vom Himmel sieh' darein - J.S.Bach) Lời Việt Hải Triều      
35.   ĐÂY NGUỒN ƠN CỨU ĐỘ
        (Es ist das Heil uns kommen ger - J.S. Bach) Lời Việt Hải Triều      
36.   DÒNG BABYLON
       ( A Wasserflussen Babylon -J.S.Bach) Lời Việt Hải Triều      
37.   CHÚA KITÔ, NGUỒN SỐNG 
       (Christus,der ist mein Leben- J.S.Bach) Lời Việt Hải Triều      
38.   CHÚA GIÁNG INH NƠI BÊ LEM
       ( Puer natus in Bethlehem-J.S.Bach) Lời Việt Hải Triều      
39.   GIÊSU, LỜI HẰNG SỐNG
       ( O Herre Gott, dein gottlich Wort -J.S.Bach) Lời Việt Hải Triều    
40.   CHÚA CHỊU TÁNG TRONG MỒ
       ( Christ lag in Todesbanden -J.S.Bach) Lời Việt Hải Triều      
41.   CON THIÊN CHÚA ĐANG ĐẾN 
       ( Gottes Sohn ist kommen -  J.S. Bach) Lời Việt Hải Triều      
42.   PHÁO ĐÀI VĨ ĐẠI
       ( Ein'feste Burg ist unser Gott -.J.S.Bach) Lời Việt Hải Triều                
43.   LÒNG KHAO KHÁT
       ( Herzlich tut mich verlangen -J.S.Bach Lời Việt Hải Triều
44.   CA KHEN TÔN VINH BA NGÔI
       ( Sei Lob und Ehr'dem hochsten Gut -J.S.Bach ) Lời Việt Hải Triều
     
  Nihil Obstat : Lm. Roco Nguyễn Duy, ký ngày 20.5.2013
    Imprimatur : Gm. Phêrô Nguyễn văn Khảm, ký ngày 21.5.2013                         
  

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

HƠN NGÀN TRÙNG BAO LA

NHT. Tại trại sáng tác vừa qua tại Bãi Dâu, con cái Đức Bà chỉ nghỉ chân, ăn phở, ăn cơm, tắm biển rồi ngủ lăn ngủ lóc ....không hề biết sáng tác là gì, không hề ghi ra được một chi nhạc nào. Đi là vác cái thân đi, không mang theo bút giấy chi cả. Cha Trưởng nói về tài liệu Gợi Ý đôi chút, mắt mũi người nào người nấy rũ ra...Gió biển đi vắng, nóng hực, nghe ngài nói tai nọ qua tai kia....
May sao, về lại thành phố, trong Lễ Chúa Thánh Thần, Ơn Chúa là là làm sao trúng "chóc" ngay đỉnh đầu, xém bỏng. Giờ thì nóng là nóng từ Lưỡi Lửa  Thánh Linh. 
Con khấu đầu Tạ Ơn Chúa.
Bởi vậy, phải lắng nghe cha giảng : 
Sống với Chúa Thánh Thần, cầu nguyện với Chúa Thánh Thần.
Nếu không là chết !
Dạ, xin lỗi Chúa, nhiều lần con quên điều hệ trọng sống còn này.
Nhưng con biết chắc, Chúa chỉ chờ hễ con nhớ ra là Chúa vội bay tới (phi tốc độ à nha!) và sẵn sàng  trợ giúp....
TRÊN NÚI CAO, 
DÁNG MẸ NHẸ NÂNG CHÚA CON
CHÚA HẰNG RỘNG TAY XÓT THƯƠNG
TUÔN TRÀO CHỨA CHAN HỒNG ÂN CHO KHẮP GIAN TRẦN.

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

CHÚC TỤNG CHÚA ( Đn.3)


THÁNH CA  CA TRONG LÒ LỬA

Trích sách Đn 3, 24 (46+ - 88+)-30) : 
46+ Sau khi quăng ba thanh niên vào lò, các thuộc hạ của vua không ngừng đốt lò bằng dầu, nhựa, xơ gai và cành nho. 47+ Ngọn lửa bốc lên trên lò hai mươi bốn thước rưỡi, 48+ rồi lan ra, đốt cháy những người Can-đê đứng xung quanh lò. 49+ Nhưng thiên sứ của Ðức Chúa trước đây đã xuống trong lò cùng lúc với A-da-ri-a và các bạn, nay đẩy ngọn lửa ra khỏi lò. 50+ Thiên sứ làm cho trung tâm lò thành nơi mát mẻ như có một làn gió nhẹ rì rào, khiến cho lửa không hề đụng tới họ và chẳng gây phiền hà đau đớn gì cho họ cả.
 Thánh ca của ba thanh niên trong lò lửa
51+ Bấy giờ trong lò lửa, cả ba người đều đồng thanh ca ngợi, tôn vinh và chúc tụng Thiên Chúa rằng:
52+ "Lạy Chúa, chúc tụng Ngài
là Thiên Chúa tổ tiên chúng con,
xin dâng lời khen ngợi suy tôn muôn đời.
Chúc tụng danh thánh Ngài vinh hiển,
xin dâng lời khen ngợi suy tôn muôn đời.
53+ Chúc tụng Chúa trong thánh điện vinh quang,
xin dâng lời ca tụng tôn vinh muôn đời.
54+ Chúc tụng Chúa trên ngôi báu cửu trùng,
xin dâng lời ca tụng suy tôn muôn đời.
55+ Chúc tụng Chúa, Ðấng ngự trên các thần hộ giá
mà thấu nhìn vực thẳm,
xin dâng lời khen ngợi suy tôn muôn đời.
56+ Chúc tụng Chúa trên vòm trời tận chốn cao xanh,
xin dâng lời ca tụng tôn vinh muôn đời.
57+ Chúc tụng Chúa đi, mọi công trình của Chúa,
muôn ngàn đời, hãy ca tụng suy tôn.
58+ Chúc tụng Chúa đi, các thiên sứ của Người,
muôn ngàn đời, hãy ca tụng suy tôn.

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

ĐỪNG SỢ, TÔI ĐANG ĐỨNG BÊN CẠNH BẠN!



Các bạn trẻ thân mến,
Khởi đầu sứ vụ công khai của Đức Giêsu, Tin Mừng hôm nay nói đến câu chuyện một dòng sông, dòng sông Jordan, nơi Con Thiên Chúa bước xuống để xin vị tiền hô của mình ban phép rửa.
So với Cửu Long mênh mang thuyền qua lại,
Jordan có thể chỉ là một con kênh.
Sánh với Hồng Hà cuồn cuộn nước mênh mông,
Jordan không hơn không kém một con lạch.
Ví với Dòng Hương dùng dằng những mộng mơ,
Jordan có thể được gọi là con hói nhỏ.
 Dòng sông ấy có những chỗ thật hẹp; đứng bên bờ nầy, thậm chí, không mấy khó khăn khi ném một hòn cuội sang bờ bên kia.
 Ấy thế, khởi đầu sứ vụ, Đức Giêsu đã chọn cho mình dòng nước ấy; ở đó, Ngài đã bước xuống.
 Ngài không vung gậy ra oai xẻ đôi lòng biển như một Môisen phép tắc, cũng không dũng mãnh như một Giosuê trực chiến Giêricô khiến nước Jordan dựng đứng như bức tường thành. Nhưng như bao người khác, Con Thiên Chúa lặng lẽ sắp hàng đợi đến phiên mình xin được nhận phép Rửa.
 Ôi, Đức Giêsu, Thiên Chúa làm người, Đấng cho Cửu Long tưới mát để đồng bằng Nam bộ cò bay thẳng cánh; Đấng cho Hồng Hà bốn mùa phù sa sữa mẹ để delta miền Bắc thêm màu mỡ xanh tươi; Đấng cho Hương Giang như không chảy lãng mạn gọi hồn thơ… lại chọn cho mình một con hói nơi một xứ không tên không tuổi trong một châu lục đông người ít của, nghèo thật nghèo… để chịu phép rửa, đánh dấu những chuỗi ngày thi hành sứ vụ Chúa Cha trao.
Các bạn có biết, nguyên cái tên gọi Jordan cũng đã nói lên ý nghĩa của nó. Dòng sông Jordan còn có thể được gọi là dòng sông Đi Xuống. Jordan, tiếng Do Thái đọc là yar-dane, nghĩa là đi xuống. Từ rặng Hermon cao ngất (2,814m), ở độ cao 520m, Jordan mải đi xuống những 220 cây số, dừng ở biển hồ Huleh rồi Galilee, cuối cùng đổ ra Biển Chết với độ thấp mặt nước là 394m so với mực biển. Đây hẳn là một trong những chỗ thấp nhất của địa cầu. Con Thiên Chúa khập khễnh lần từng bước xuống dòng nước ấy, chỗ thấp nhất ấy… không chỉ về địa lý không gian nhưng còn thấp cả chiều sâu tâm lý và chiều kích tương quan xã hội.
Ôi, thẳm sâu thay sự khiêm nhường của Thiên Chúa. Đấng vô tội lại chen vai thích cánh với hạng phàm phu; Đấng ba lần thánh lại lục tục nối đuôi phường tục tử… như để nói với những người đương thời cũng như đang nói với mỗi chúng ta, những con người tội lỗi yếu hèn, “Đừng sợ, bạn ơi, tôi đang đứng bên cạnh bạn!”.
Ngài không đứng tách riêng hay đặt mình trên những tội nhân, nhưng liên kết với họ. Một sự liên kết tới mức bị coi như một tội nhân, chịu hành xử như một người gây nên tội ác và cuối cùng, lãnh lấy hình án của một tội phạm.
Để từ nay, mỗi người chúng ta dù có bất xứng đến đâu, dù có yếu hèn đến mấy vẫn tin chắc, đã có Ngài bên cạnh, luôn cảm thông, luôn tha thứ và biện hộ thay. Mỗi chúng ta có quyền hy vọng vào lòng thương xót của Ngài, lòng thương xót của một vị Thiên Chúa quyền năng và đời đời yêu thương.
Rồi cũng từ dòng sông định mệnh ấy, Đức Giêsu Con Thiên Chúa đã bước lên. Trời phải ngẩn ngơ, đất phải bàng hoàng, thần khí Thiên Chúa như chim bồ câu ngự xuống trên Ngài với sự chứng giám của Chúa Cha cũng là Đấng luôn ở bên cạnh Ngài, “Con là con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Con!”.
Cũng từ đó, mỗi người trong nhân loại bất luận ở đấng bậc nào, không thành vấn đề sắc tộc màu da, người Trung hay Nam, hoặc từ miền Bắc xa xôi; cũng không tính đến hiện trạng lành thánh hay tội lỗi đến mức nào… qua phép Rửa, chúng ta nên một trong Đức Giêsu, lãnh nhận cùng một Thánh Thần và đang cùng lắng nghe một tiếng nói, “Con là con yêu dấu của Ta!”.
Trong Đức Giêsu và qua Ngài, chúng ta, những người con được Thiên Chúa yêu thương cũng hãy ước mong cho nhau học biết lắng nghe những cung giọng nhẹ nhàng nhưng thật mạnh mẽ ấy, “Đừng sợ, bạn ơi, tôi đang đứng bên cạnh bạn! Bạn là con yêu dấu của Chúa Cha!”. Chớ gì những lời nồng ấm ấy hằng vọng ngân trong mọi ngõ ngách của tâm hồn bạn, ngõ ngách của tâm hồn tôi. Ước mong sao trong mọi tình huống cuộc đời, tiếng nói yêu thương ấy vẫn không ngừng tặng trao mỗi người những âm hưởng có sức làm cho sống.
Nhưng thưa các bạn,
Hẳn không dễ gì chúng ta nghe được những lời trìu mến ấy trong một thế giới đầy những tiếng la hét gây thoái chí, “anh thật bình thường, chị không hơn ai”. Những tiếng nói tiêu cực nhưng ầm ĩ và dai dẳng ấy cứ vang đi vọng lại đến mức làm cho một ai đó tin vào chúng cách dễ dàng. Đó là cái bẫy to lớn, cái bẫy tự hạ giá chính mình, và đó cũng là kẻ thù lớn nhất của một đời sống làm con Chúa, bởi lẽ nó đi ngược với tiếng nói thiêng liêng bên trong đang ngỏ với chúng ta ngày mỗi ngày, “Đừng sợ, bạn ơi, tôi đang đứng bên cạnh bạn! Bạn là con yêu dấu của Chúa Cha!”.
Vậy chớ gì khi mừng kính Chúa Giêsu chịu phép Rửa, mỗi người chúng ta cảm nhận rằng, Ngài đang ở gần chúng ta hơn chúng ta tưởng. Ngài đang ở gần chúng ta khi chúng ta mạnh mẽ, lúc chúng ta yếu đuối; buổi thành công, cũng như hồi thất bại; phút sa ngã cũng như thời đứng lên; những ngày nắng ấm, những chiều giông bão… đã luôn luôn có Ngài bên cạnh, để rồi mỗi người quyết tâm ra khỏi chính mình, ra khỏi những ích kỷ, dứt bỏ những khuynh hướng xấu, đoạn tuyệt với tội lỗi… hầu cất bước tìm về với Ngài. Ngài sẽ băng bó, Ngài sẽ chữa lành, sẽ vác trên vai, sẽ rửa gội thương tích và đem chúng ta về lại trong tình yêu thương của Chúa Cha.
Vậy mà bạn có biết, chính khi chúng ta vừa đặt chân xuống dòng nước để tìm lên ngọn nguồn, thì Đức Giêsu, dòng nước cứu độ ấy đã ôm chầm lấy chân chúng ta. Ôi, kỳ diệu thay, tình yêu thương và lòng thương xót từ ái của Thiên Chúa.
Mỗi lần tham dự Thánh Lễ là mỗi lần chúng ta được diện kiến thánh nhan Ngài, Ngài sẽ đến với chúng ta; với lòng sạch tội, chúng ta đón nhận Ngài, và lòng bên lòng, Ngài lại sẽ thì thầm… thỏ thẻ với linh hồn, “Đừng sợ, bạn ơi, tôi đang đứng bên cạnh bạn! Bạn là con yêu dấu của Chúa Cha!”, Amen.
 Lm. Minh Anh (Gp. Huế).

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

ÔN GIÁO LÝ


Nhân vọng Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, NHT' đăng lại bài học Giáo lý sau đây. Ai quên xin mời học lại , nhất là  để blogger HT ôn bài :
Hỏi : Bảy Ơn Đức Chúa Thánh Thần là những Ơn nào ?
Thưa :
Hỏi : 12 Hoa quả Chúa Thánh Thần là đí gì ?
Thưa :
12 Hoa Quả Chúa Thánh Thần
1. Bác Ái: Giúp ta làm mọi việc vì mến Chúa.
2. Vui Vẻ: Giúp ta nhận biết lòng nhân từ của Chúa.
3. Bình An: Kết quả của niềm vui, làm cho ta được thư thái.
4. Kiên Nhẫn: Giúp ta chịu đựng những nghịch cảnh ở đời và những đau khổ do sự chết gây nên.
5. Nhân Từ: Thôi thúc ta làm sự lành cho mọi người.
6. Hòa Nhã: Phát sinh do lòng nhân từ trong lời nói và trong việc làm.
7. Nhẫn Nại: Làm ta kiên nhẫn chịu đựng lâu dài dù không có những khích lệ bên ngoài.
8. Hiền Lành: Kìm hãm nóng giận.
9. Tin Tưởng: Giúp ta trung thành, thẳng thắn trong những giao tế với mọi người.
10. Nhã Nhặn: Làm phát sinh điều độ, chừng mực trong hành động bền ngoài.
11. Tiết Ðộ: Chế ngự những dục vọng.
12. Trong Sạch: Giúp canh phòng ngũ quan để chúng không trở nên dịp tội cho ta; giúp ta coi thân xác mình và thân xác người khác như đền thờ Chúa Thánh Thần.
  
(Thanhlinh.net)

THẦN KHÍ ĐỔI MỚI



Tại một giáo xứ ở miền Sicilia, thuộc miền Nam nước Ý, có một tập tục khá ngộ nghĩnh và lý thú. Mỗi năm vào dịp lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, sau bài Tin Mừng, cha xứ ra lệnh thả ra trong nhà thờ một con chim bồ câu tượng trưng cho Chúa Thánh Thần. Khi con chim câu nầy đậu xuống trên vai hay đầu ai thì người ấy không được tránh né hoặc đuổi đi, nhưng phải quyết tâm thực hiện một công tác cụ thể, to hoặc nhỏ tùy theo khả năng của mình, để chứng tỏ rằng mình làm công việc ấy là do sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần.
Lịch sử giáo xứ ấy có ghi lại một số sự kiện điển hình như sau :
- Một lần chim câu  đậu xuống vai ông hiệu trưởng. Kết quả là ông quyết tâm thực hiện một cuốn sách giáo khoa rất có giá trị.
- Lần khác, chim câu đáp xuống trên đầu một công tước vùng ấy, khiến ông ta phải ra tay nghĩa hiệp, bỏ tiền xây một hệ thống dẫn nước được đặt tên là “hệ thống dẫn nước Chúa Thánh Thần”.
- Có một linh mục trẻ được chỉ định đến thay thế cho cha xứ già đến tuổi hưu. Dù không tán thành nhưng cũng chưa dứt khoát bỏ đi tập tục đã thành truyền thống kia. Vào dịp lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống đầu tiên của ngài ở xứ mới, vị linh mục trẻ vẫn cho giữ thông lệ thả chim câu, nhưng ra lệnh mở hết tất cả các cửa chính và cửa sổ với hy vọng là chú chim câu sẽ bay ra ngoài để tung cánh trong bầu trời cao rộng. Trớ trêu thay, sau khi bay lượn vài vòng từ đầu này đến đầu kia của nhà thờ, chim câu đã đáp xuống vai phải của cha xứ mới trong tiếng vỗ tay vang dội của giáo dân. Phải hứa làm gì cụ thể bây giờ đây? Cha xứ mới chỉ tuyên bố là ngài sẽ đầu tư mọi khả năng và thời giờ để phục vụ tốt cộng đoàn giáo xứ.
Và ngài đã giữ lời hứa.
(Niềm vui chia sẻ)
*************************************************************
NHT' : Tại một giáo xứ ở  quê mình, xưa có cha già cũng tổ chức tập tục ngộ nghĩnh, thú vị như trên. 
Sau đời cha già, một linh mục khác thay thế, ngài ấy ra lệnh, đi lễ Trọng mừng Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, mỗi giáo dân mang theo một chú chim bồ câu.
Đọc Tin Mừng xong, lệnh cho đóng hết các cửa sổ cửa cái nhà thờ. Thu gom hết các em ngây thơ trong trắng hiền lành ấy vào một sọt, mang đi.
Mang đi đâu , kết lửng, ai biết !
Đây có thể là chuyện bịa, có thể là chuyện thật. 
Nếu hiểu là chuyện bịa thì vô hại.
Nhưng nếu hiểu là chuyện thật thì nghĩa Bóng của nó kinh khủng lắm quý Bạn. 
Mình đang bị sốc với cái nghĩa bóng ấy đây !
Lạy Chúa, xin cứu con.

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

ĐẤNG BỊ LÃNG QUÊN



Chúa Thánh Thần là Ðấng bị quên lãng.
 Ðúng vậy, Thiên Chúa có 3 Ngôi là Chúa Cha Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Thế nhưng thường chúng ta chỉ nhớ tới Chúa Giêsu và Chúa Cha thôi, ít khi nhớ tới Chúa Thánh Thần.
Thế nhưng Chúa Thánh Thần lại là Ðấng rất kỳ diệu, Ngài mà hoạt động nơi ai thì làm phát sinh biết bao điều kỳ diệu nơi người đó. Ngài mà hoạt động nơi nào thì cũng làm phát sinh biết bao điều kỳ diệu ở nơi đó. Xin đan cử hai bằng chứng.
- Bằng chứng thứ nhất là đoạn sách CvTđ mà chúng ta vừa nghe: Chúa Thánh Thần hoạt động nơi các tông đồ. Trước đó các tông đồ đã từng theo Chúa Giêsu 3 năm, đã từng nghe biết bao lời dạy dỗ của Chúa Giêsu, đã từng thấy biết bao phép lạ của Chúa Giêsu. Nhưng con người của các ông hầu như chẳng chịu ảnh hưởng tốt nào cả: vẫn lo tranh dành quyền lợi, vẫn sợ chết nên trốn kín trong nhà. Thế rồi Chúa Thánh Thần ngự đến trên các công và sau đó các ông được biến đổi hẳn: nhiệt thành với Tin Mừng, can đảm rao giảng Tin Mừng. Có ai ngờ một người như Phêrô đã từng run sợ chối Chúa bây bẩy trước những tên đầy tớ của vụ Thượng tế mà bây giờ lại đứng ra trước một đám đông rao giảng hùng hồn khiến cho liền ngay sau đó có 3.000  người xin theo đạo.
- Bằng chứng thứ hai là một bức thư rất đặc biệt. Bức thư này là của một cô gái nước ngoài gởi cho một Linh mục. Linh mục này trước đó có biên thư cho cô gái để trình bày những khó khăn trong bổn phận của mình. Cô gái biên thư khuyên vị Linh mục hãy can đảm, hãy cầu nguyện và mỗi ngày hãy dâng lễ sốt sắng. Cô gái còn cho biết nếp sống hằng ngày của cô: Ngoài những giờ làm ăn, cô tranh thủ thời giờ đi dạy giáo lý cho 2 lớp tại một trường học, buổi tối cô tham gia cầu nguyện với một nhóm giáo dân từ 8 đến 10 giờ. Một cô gái giáo dân mới hơn 20 tuổi mà nhiệt thành làm việc tông đồ như vậy và còn nhiệt thành đến nỗi dám đưa ra những lời khuyên dạy đối với một Linh mục! Do đâu mà cô nhiệt thành sốt sắng như vậy? Thưa vì cô đang sinh hoạt trong một nhóm giáo dân giúp nhau sống theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.
Nghe những bằng chứng trên, chắc chúng ta cũng mong muốn Chúa Thánh Thần hoạt động nơi chúng ta để làm những điều kỳ diệu nơi chúng ta. Nhưng làm sao để được như vậy? Xin đề nghị 2 điều:
- Một là chúng ta hãy cầu nguyện cùng với Chúa Thánh Thần. Chúng ta đã cầu nguyện rất nhiều. Nhưng khi cầu nguyện chúng ta chỉ nói cho Chúa biết mình đang sống như thế nào, mình đang cần những ơn gì và xin Chúa ban ơn đó cho ta. Cầu nguyện như vậy là sai lầm, vì đâu phải nhờ chúng ta nói mà Chúa mới biết chúng ta cần gì. Chúa là Ðấng biết tất cả mọi sự kia mà. Ðiều quan trọng nhất không phải là ta nói cho Chúa biết ta muốn gì, mà là xin Chúa cho ta biết Chúa đang muốn gì nơi ta. Do đó ta phải cầu nguyện cùng với Chúa Thánh Thần, để Chúa Thánh Thần soi sáng cho ta biết ý Chúa và giúp ta sau đó làm theo ý Chúa. Có cầu nguyện như vậy thì sau đó cuộc đời ta mới biến đổi.
- Ðiều thứ hai có liên quan tới việc Xưng tội. Trong bài Tin mừng chúng ta vừa nghe, có một điểm hơi lạ. Ðó là Chúa Giêsu vừa ban Chúa Thánh Thần vừa ban quyền tha tội cho các tông đồ: "Chúng con hãy nhận lãnh Thánh Thần, chúng con tha tội cho ai... " Tại sao Chúa Giêsu ban Chúa Thánh Thần và ban ơn tha tội chung nhau? Thưa vì 2 điều đó liên hệ chặt chẽ với nhau. Nói cách khác, nếu chúng ta muốn lãnh Bí Tích Giải Tội cho có hiệu quả tốt thì chúng ta phải Xưng tội cùng với Chúa Thánh Thần. Ta hãy nhìn lại cách xưng tội bấy lâu nay của chúng ta. Mỗi khi xưng tội chúng ta làm 5 việc: Một là xét mình xem mình có những tội gì; Hai là sau đó đọc một kinh ăn năn tội; Ba là vào toà xưng tội, kể cho kỹ hết mọi tội đừng sót tội nào; Bốn là nghe cho rõ Cha giải tội dạy đọc bao nhiêu kinh; Năm là trở ra đọc cho hết bấy nhiêu kinh đó. Rồi trở về. Kết quả như thế nào? Chúng ta thấy an tâm hơn đôi chút. Nhưng cũng sống bình thường như trước, cũng phạm lại bấy nhiêu tội ấy, lần sau đi xưng tội cũng xưng bấy nhiêu tội ấy. Nghĩa là hầu như không có gì thay đổi. Xưng tội cùng với Chúa Thánh Thần nghĩa là trong phần xét mình trước khi vào toà xưng tội, chúng ta hãy xét mình cùng với Chúa Thánh Thần, xin Ngài soi sáng cho ta chẳng những thấy được mình đã phạm những tội gì mà còn tại sao mình phạm những tội đó; xin Chúa Thánh Thần soi sáng cho ta thấy những tội mà mình không thấy, Thí dụ nhiều người đâu có nghĩ rằng việc mình đang tính kế hại người là có tội, nhiều người đâu có nghĩ việc mình sống ích kỷ với nhà hàng xóm là có tội. Xưng tội cùng với Chúa Thánh Thần nghĩa là sau khi xưng tội chúng ta xin Chúa Thánh Thần soi sáng cho ta biết từ nay mình phải sửa đổi như thế nào. Có như vậy mỗi lần chúng ta đi xưng tội xong, cuộc sống của mình mới thay đổi tốt đẹp hơn.
Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái


LÃNG QUÊN

 

Sách thánh kể rằng: khi thánh Phaolô đặt chân tới kinh thành Nhã Điển, thủ đô nước Hy Lạp, ngài đã rảo qua một vòng phố xá, ngài nhận thấy dân Nhã Điển thật sùng mộ các thần minh.  Đường phố nào cũng có những bàn thờ, những chùa miếu.  Nhưng ngài để ý thấy một bàn thờ, trên đó khắc ghi hàng chữ “Kính thần vô danh”.  Và ngài bắt đầu bài giảng về Đức Kitô như thế này: “Vị thần vô danh mà quí vị thờ kính nhưng lại không biết đến, thì giờ đây tôi xin loan báo để quí vị được rõ: vị thần vô danh ấy chính là Đức Kitô”.  Điều thánh Phaolô nói về Đức Kitô với người Nhã Điển, thì bây giờ chúng ta cũng có thể nói như vậy về Chúa Thánh Thần.

*************************************
Phải, là người Kitô hữu, chúng ta biết rất nhiều về Chúa Cha cũng như về Chúa Con.  Thế nhưng nếu có ai hỏi chúng ta về Chúa Thánh Thần, về những việc Ngài đã làm cũng như về vai trò của Ngài trong cuộc sống, thì rất có thể chúng ta sẽ trả lời không hơn gì những tín hữu Ephêsô thuở trước.  Thực vậy, thánh Phaolô đã hỏi họ: “Các ngươi đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần chưa?”  Và họ đã trả lời: “Chúng tôi chưa hề hay biết có một Chúa Thánh Thần”.  Phải, Chúa Thánh Thần chính là vị Thiên Chúa vô danh, vị Thiên Chúa bị quên lãng nhiều nhất trong cuộc sống.  Vậy Ngài là ai?  Ngài có phải là vị Thiên Chúa chúng ta tôn thờ hay không?
Sách giáo lý đã cho biết: Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa Ngôi Thứ Ba, bởi Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con mà ra, cùng một bản tính, một quyền năng như hai Ngôi cực trọng ấy.  Làm sao chúng ta biết được Thiên Chúa có ba ngôi và ngôi thứ ba lại là Chúa Thánh Thần?  Sở dĩ chúng ta biết được là vì Chúa Giêsu đã tỏ lộ, đã dạy bảo.
Thực vậy, khi Chúa Giêsu chịu phép rửa ở sông Giorđan, thì Tin Mừng đã ghi nhận: bấy giờ trời mở ra, Chúa Thánh Thần lấy hình chim bồ câu mà ngự xuống, rồi từ trời có tiếng phán: “Này là Con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng”.
Trước khi về trời, Chúa Giêsu cũng đã truyền cho các môn đệ: “Các con hãy đi giảng dạy muôn dân, rửa tội cho họ, nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”.  Nếu không có Chúa Thánh Thần thì ba ngôi Thiên Chúa sẽ không hoàn toàn và niềm tin của chúng ta sẽ bị thiếu sót.  Thực vậy, Chúa Giêsu đã thực hiện chương trình cứu độ, nhưng Chúa Thánh Thần mới là Đấng áp dụng công phúc cứu độ ấy cho chúng ta.  Chính Chúa Giêsu đã hứa ban Chúa Thánh Thần cho các môn đệ: “Thầy sẽ xin với Chúa Cha và Ngài sẽ ban cho các con một Đấng phù trợ mới.  Ngài là chân lý sẽ luôn ở với các con. Các con hãy ở trong thành cho đến khi được mặc lấy sức mạnh từ trời cao”.  Tất cả những điều này đã được thực hiện trong ngày hôm nay, ngày lễ Hiện xuống, ngày các môn đệ được đầy tràn Chúa Thánh Thần.
Các tín hữu sơ khai cũng đã xác tín Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa.  Thực vậy, thánh Phaolô đã nhắn nhủ: “Tất cả những ai được Thánh Thần Thiên Chúa hướng dẫn sẽ là con Thiên Chúa.  Ngài đã ban Thánh Thần xuống trong tâm hồn chúng ta.
Thánh Luca trong sách Công vụ Tông đồ kể lại câu chuyện hai vợ chồng Anania và Saphira bán ruộng, đã đồng tình xén bớt một phần tiền rồi mới đem nộp cho thánh Phêrô.  Và thánh Phêrô đã nói với họ: “Hỡi Anania sao ma quỉ đã cám dỗ lòng ngươi dối trá Chúa Thánh Thần mà giữ lại một phần tiền.  Làm như thế, ngươi không chỉ lừa gạt người ta mà còn lừa gạt cả Thiên Chúa nữa”.  Còn thánh Gioan thì xác quyết: “Trên trời có Ba Đấng làm chứng, đó là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần”.  Bấy nhiêu mà thôi cũng đã đủ để chúng ta xác tín và tuyên xưng: “Chúa Thánh Thần chính là Thiên Chúa Ngôi thứ Ba, Đấng chúng ta phải tôn thờ.
Trong mạch sống Giáo Hội, tác động của Chúa Thánh Thần thật vô cùng quan trọng cho Giáo hội cũng như cho mỗi người chúng ta.  Không những cần cho các thừa tác viên của Giáo hội để chu toàn phận sự mà còn cần cho mọi người để sống đức tin và bác ái.  Mọi cố gắng của Giáo hội và của mỗi người đều cần có sự hiện diện của Chúa Thánh Thần, nếu không sẽ trở nên lố bịch và vô vọng, như Đức Thượng phụ Athênagôrat, Giáo chủ Contantinốp đã nói: “Nếu cuộc sống thiếu vắng Chúa Thánh Thần thì Thiên Chúa sẽ nghìn trùng xa cách.  Đức Kitô chỉ là một nhân vật quá khứ.  Tin Mừng chỉ là một mớ chữ không hồn.  Giáo hội khác nào một cơ cấu cứng nhắc, biến quyền bính thành thống trị điêu ngoa, và giảng dạy chỉ là tuyên truyền láo khoét, việc thờ phượng chỉ là phù phép, và luân lý sẽ thành xiềng xích vong nô”.
Chúa Thánh Thần vô cùng quan trọng như vậy, thế mà chúng ta thật vô tâm, vô ý thức đến thờ ơ cũng như không biết có Chúa Thánh Thần ở trong lòng mình ngày đêm.  Thử hỏi nếu ai có 10 lượng vàng trong túi, có lẽ nào họ thờ ơ đến nỗi để mất số vàng đó khi nào mà họ không hay biết không?  Trái lại, phải chăng bất kỳ đi đâu hay làm gì họ cũng sờ tay vô túi coi vàng còn hay không?  Và nếu mất rồi, tâm hồn họ bải hoải, tâm trí rối loạn, buồn phiền, chán nản biết bao!  Vậy sự hiện diện của Chúa Thánh Thần trong tâm hồn không có giá trị bằng 10 lượng vàng sao?  Thế mà ngày này qua ngày khác chúng ta hầu như chẳng để ý đến một lần. Ý thức sự vô tâm và thiếu sót đó, cũng như hiểu biết được sự quan trọng và cần thiết của Chúa Thánh Thần trong đời sống, từ nay chúng ta hãy năng nhớ đến Chúa Thánh Thần hơn, bằng cách cầu xin Ngài hằng ngày, xin Ngài soi sáng, hướng dẫn và trợ giúp để chúng ta luôn sống tốt đẹp và làm mọi việc đúng thánh ý Chúa.

*************************************
Lạy Chúa, giờ đây một lần nữa con muốn tuyên xưng tự đáy lòng con: Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa và là Đấng ban sự sống. Người bởi Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con mà ra. Người cùng được phụng thờ và tôn vinh với Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con.  Người đã dùng các tiên tri mà phán dạy.  Amen!
Sưu tầm