Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

CÓ NGHE CON MÌNH KHÓC ?


CÓ NGHE CON MÌNH KHÓC ?

Từ trên nhìn xuống, không biết mọi ngày thì sao chứ hôm nay con thấy nhà thờ thật là vĩ đại, người đông kinh khủng mà trật tự, yên lặng trang nghiêm quá chừng. Con thấy hãnh diện vì biết mọi người trân trọng Thánh Lễ này, Thánh lễ cha dành cho chúng con, cha cùng mọi người dâng Lễ tiễn đưa chúng con. 
Nãy giờ tụi con bảo nhau giữ yên lặng, đừng ngọ ngoạy, có nhiều em không yên, ý là bầu không  khí này quan  trọng quá, con nít sợ. Con nói ngồi im kẻo rớt nơ rơi Thánh giá bây giờ, tụi nó nín khe vì còn sợ bung cả áo đẹp nữa. Hôm nay  tụi con được các anh chị ca đòan và giáo lý viên mặc áo đẹp cho, mỗi đứa một màu, một kiểu, em nào cũng được thắt nơ ở cổ, nơ dài và sặc sỡ thấy mê luôn. Nhìn chung, hết thảy tụi con đều đẹp, nhưng con thấy con đẹp nhất ( vì con bự nhất á, há há, thấy thương luôn ha cha !) , kế đến là Tài và Lộc, cũng to nhất nhì, í, thua con thì phải nhì chớ nhất sao được.
Có mấy đứa sốt ruột kêu sao lâu quá không Lễ cha ơi, hồi sau có vẻ sự nhộn nhạo nhốn nháo muốn nổ ra, con nhắc to, trật tự đi các em, nhìn lên bàn thờ đi, đừng quậy cha ra cha la bây giờ. Nói vậy cho bọn nhỏ sợ, chứ con biết cha sẽ không la. Cha thương tụi con cha mới mang tụi con về nhà cha. Thời gian qua, biết bao nhiêu quậy phá mà cha có quát tháo gì đâu, cha chỉ nhắc bảo thôi. Tội nghiệp cha, tội nghiệp những cô bà chú bác, các anh các chị cất công đi xin, đi mang chúng con về đây, nên nhiều lúc chúng con cũng thương mọi người lắm. Chúng con sẽ cầu nguyện cho mọi người. Cám ơn mọi người. 
Hôm nay chắc chắn chúng con sẽ nhận được nhiều lời cầu nguyện chung riêng, phải vui thôi. Đời buồn quá, nhưng phải vui thôi, vì ai cũng thương tụi con mà. À không, có một người, đó là mẹ !
Con xin lỗi Chúa, đôi khi con nghĩ mẹ con không thương con. 
Con thương mẹ quá trời luôn, sao mẹ nỡ bỏ con ? 
Mẹ đâu biết mỗi lần mẹ buồn ói con co ro dúm người để giúp mẹ đỡ mệt!
Mẹ đâu biết mỗi cơn mệt của mẹ làm con đau đớn và thương mẹ biết chừng nào!
Mẹ đâu biết những khi mẹ khóc con rất muốn kéo vạt áo mẹ lau nước mắt cho mẹ !
Mẹ đâu biết mỗi lần mẹ bị người lớn la mắng, con chỉ muốn dang tay bảo vệ mẹ!
Mẹ ơi, sao mẹ vội vàng quyết định vậy ? Mẹ bỏ con rồi, con phải chết thôi. 
Mẹ ơi, mẹ có nghĩ đến 
kể từ lúc đó, mẹ để cho người ta chặn hơi thở của con, người ta cắt đứt sự sống của con, mẹ mất con rồi còn đâu !
Con tuy lớn hơn các em bé trong phòng  nhưng con mới có 6 tháng, con bé tí à, ai cũng nói bụng mẹ gọn mà ! Vì sao mẹ bỏ con vậy, có phải ba không thương mẹ nữa ? Có phải bà Ngoại bắt mẹ phải đi học tiếp ? Hay mẹ còn muốn rảnh rang để đi chơi với bạn mẹ ?
Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều, con thèm ở trong bụng mẹ, con muốn nghe mẹ nói hòai mà, sao mẹ để cho người ta lôi con ra ? Tội nghiệp con mà mẹ.
Rồi, cuối cùng cũng xong Lễ, vừa trọn tâm tình con tỉ tê nãy giờ.
Tối hôm qua, nghe cha xứ nói mai là Lễ Chôn Cất Thai Nhi, thế nào ba mẹ con cũng tới, con khóc tu tu, cha cũng rướm nước mắt. Mẹ có thấy cảm động không? Mẹ đâu rồi ?
Bây giờ đây mỗi đứa chúng con được một vị đón lấy, nâng trên tay để bưng chúng con ra nghĩa trang, mọi người đi thành hai hàng dài. Con được một cô ca đòan bưng, cô vừa đi theo đòan người, vừa đọc kinh , con không biết cô cầu nguyện cho ai, cho con hay cho ba, cho mẹ ?
Tới nơi, cha xứ tới bàn thờ đọc vài nghi thức, nói vài câu, rồi trong khi ca đòan hát thì mấy chú bắt đầu nhận từng chúng con đặt vào huyệt mở sẵn. Mọi người ở trên nhìn xuống , chúng con được xếp nằm cạnh nhau, hơi chật thì chú xếp chỗ nhẹ nhàng, nâng niu sắp đặt lại cho chúng con không đè lên nhau. Buồn quá, sắp phải xa mọi người rồi!
Chú ấy bắt đầu đổ cát lên chúng con, san bằng dần…Mẹ ơi, con bị chôn rồi !
Khi người ta đổ vào huyệt mộ tới lớp xi măng thì tôi không còn nghe thấy BÉ nói nữa, hình như nó đang khóc, và nhiều tiếng nức nở theo…
Những người mẹ trẻ phá thai có nghe thấy tiếng con mình đang khóc  không ?

ANNA

Không có nhận xét nào: