#Stats1 ul{margin:0;border:0;padding:0;height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat 0 -34px} #Stats1 li{margin:10px 0;border:0;padding:0 0 0 40px;list-style-type:none} #totalComments{height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat} #totalCount{height:32px;background:url(//goo.gl/ZHG881) no-repeat 0 -68px}

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

LƯỠI DAO


Trong một đống đổ nát tanh bành của cuộc đời ngắn ngủi này, người ta thấy ngổn ngang những tấm bia mộ của các nạn nhân bị chết vì các loại dao, trong đó có một loại dao được sử dụng nhiều hơn tất cả các loại khác cộng lại là dao…lưỡi. Nạn nhân gồm cả hai thành phần: những người bị dao lưỡi giết và những kẻ đã dùng dao lưỡi hại người mà bị phản đòn.
Ở góc trái của đống đổ nát, có tấm bia ghi: “Người ta đã nói xấu sau lưng tôi để triệt hạ uy tín của tôi. Tôi đã chết trước cả khi tắt thở. Họ có biết rằng nói xấu là cố sát, là cố tình giết người, là phạm vào điều răn thứ 5 hay không?”
Gần tấm bia ấy, có dòng chữ trích dẫn Kinh Thánh đại ý như sau: “Đặt điều bịa chuyện để hại người là do ma quỷ (Mt 5:37). Ma quỷ thì phản nghịch Thiên Chúa.”
Ở góc bên phải, có một lời thú nhận muộn màng: “Tôi đã dựng chuyện lên để bôi nhọ tha nhân. Thật ra tôi đã tự bôi nhọ chính mình. Người nghe tôi nói xấu đã nhận ra rằng chính họ cũng có thể bị nói xấu sau lưng với một ai khác. Và họ đã lánh xa tôi kể từ đó.”
Ở phía dưới đống đổ nát, có một tấm màu ngói ghi lời ăn năn: “Tôi đã núp dưới danh nghĩa thiện chí để cho mình quyền nói xấu người khác sau lưng. Tôi vi phạm nguyên lý căn bản “Mục đích tốt không thể biện minh cho phương tiện xấu.” Thêm nữa, tôi còn trực tiếp làm hại tâm hồn và nhân cách của bạn bè khi lôi kéo họ vào câu chuyện của tôi.”
Đàng sau tấm màu nâu trên, có tấm bị rỉ sét nhưng chữ vẫn đọc được: “Tôi đã gọi một người anh em bằng tên của một thứ quái vật. Đó là một tội tày trời vì bất cứ con người nào cũng là thụ tạo quý giá được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa hằng sống và chính Chúa Kitô đã đổ máu đào của mình ra cho họ. Vậy mà tôi đã mỉa mai công trình của Thiên Chúa, đã coi thường máu Chúa Kitô. Tôi đã phủ nhận phẩm giá của chính con người tôi.”
Có tấm bảng đen xì viết bằng chữ màu xám xịt ở một góc khuất, xem ra là của một kẻ còn sống đi ngang qua đã bỏ lại: “Nói bậy là tự làm bẩn miệng. Nói xấu là tự gắn dao vào lưỡi.” Người ấy còn trích một lời từ sách Châm Ngôn trong Kinh Thánh: “Lời xoa dịu tựa cây ban sự sống, lời nham hiểm làm tan nát tâm can.” (Cn 15:4)
Ở chính giữa đống đổ nát ấy, có một tấm bảng trắng viết bằng mực xanh rằng: “Miệng lưỡi Thiên Chúa tạo dựng nên để cho con người gửi đến nhau những lời tốt đẹp của yêu thương mà xây dựng cuộc sống trần gian.”

Đứng trước đống đổ nát gây ra bởi “dao lưỡi”, thánh Phao-lô đã nhắc: “Anh em đừng bao giờ thốt ra những lời độc địa, nhưng nếu cần, hãy nói những lời tốt đẹp, để xây dựng và làm ích cho người nghe. …Ðừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thóa mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô.”(Eph 4:29) Thánh Gia-cô-bê thì bảo: “Ai cho mình đạo đức mà không kiềm chế miệng lưỡi, là tự dối lòng mình, vì đó chỉ là thứ đạo đức hão.” (Gcb 1:26) Chúa Giêsu một ngày kia nói với đám đông đang nghe Người: “Xin nghe đây và hiểu cho rõ: Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.”
Amen!

Giuse Việt
Nguồn : (Tại đây)